RSS

Tản mạn quanh tô mì Quảng – Tuổi Trẻ Quảng Nam

Nguồn: Tản mạn quanh tô mì Quảng – Tuổi Trẻ Quảng Nam.

Sưu tầm bởi: Hội Quảng

Có người trêu, nếu quán mì Quảng N. ở Tân Bình cuối năm tặng lịch treo tường tri ân cho thực khách “ruột,” dứt khoát, tôi sẽ nhận được ít nhất là hai tờ…

Mì ở đây chỉ 8,000 đồng một tô. Mỗi lần đến, phải ăn hai tô mới hả… bụng.

Trong bài thơ xuôi “Thôn Nữ,” hay một trong muôn vàn cái mà người thi sĩ “kỳ dị” Bùi Giáng gọi là “chiêm bao,” thôn nữ hỏi anh “Sáu Giáng” từ đâu trở về quê. Ông bảo từ Sài Gòn về chuyến đi kéo dài hai tháng trời.

Thôn nữ hỏi, sao anh Sáu không đi xe đò cho nhanh. Ông bảo vì ông muốn nấn ná, cất dành một điều quý giá, đó là những cuộc gặp gỡ với quê với mọi người. Rồi thi sĩ hỏi thôn nữ có cất dành điều gì không. Cô đáp có. Ðó là hũ mắm, bầy gà, con heo, hũ gạo… Rồi cô bảo, cô sẽ đi nấu cho anh Sáu Giáng ăn…

Ðọc bài thơ xuôi này, tự nhiên thấy thương và cảm nhận thi sĩ tài hoa, kì dị này thật cô đơn. Tự nhiên, tưởng tượng rằng, thôn nữ sẽ nấu cho thi sĩ một món đậm đà tình quê, mà người xứ Quảng xa quê nào khi trở về nhà cũng thèm, đó là mì Quảng. Thi sĩ vốn sinh ra ở Duy Xuyên, bên dòng sông Thu Bồn hiền hòa của xứ Quảng.

Người Quảng sống tha phương rất nhiều. Họ đi đến đâu, tất nhiên ở đấy sẽ có món mì Quảng. Ở Sài Gòn, khu vực ngả tư Bảy Hiền với những con đường loanh quanh dẫn về khu Bàu Cát (Tân Bình) chính là nơi người Quảng Nam tập trung sinh sống với nghề dệt. Lạc vô đấy, tiếng máy dệt chạy nghe sầm sập. Lạc vô đấy, sẽ thấy cơ man quán mì Quảng, lúc nào cũng đông khách. Mà thực khách bây giờ không chỉ có dân Quảng Nam.

Có lần, đọc một cuốn sách về ẩm thực bình dân Sài Gòn thấy giới thiệu một quán mì Quảng trên đường Kỳ Ðồng (Hàn Phố). Suốt mấy năm ghé ăn, chắc mẩm đấy là quán ngon (vì sách của một nhà nghiên cứu khá uy tín mà). Nhưng thấy vậy mà không phải vậy. Ðến khi, một người bạn dẫn về Tân Bình, cho ăn mì ở vài quán trong khu vực này, mới thấy suốt mấy năm qua, thật phí. Mì ở đây ngon và rẻ, hương vị đậm đà. Thấy rằng, mì Quảng Kỳ Ðồng không có chút hương vị Quảng gì ráo.

Tuy nhiên, khi thưởng thức mì Quảng, cũng nên hiểu rằng, hương vị của tô mì giống như… một khúc biến tấu sinh động, hợp cảnh. Công thức chung của các dì, các cô xứ Quảng khi muốn bày biện một bữa mì đãi gia đình, người thân là, những bánh mì to dày phết đầy mỡ đến mức bóng lưỡng, rồi cắt ra thành những sợi mì. Một nồi nước mì thật ngọt trong đó có thể là thịt gà, tôm. Mắm hành tỏi. Bánh tráng mè dày bẻ kêu rôm rốp. Ðậu phộng rang hạt to, béo. Rau sống cùng những quả ớt xanh thật cay, thật thơm.

Trong tạp bút “Người Quảng đi ăn mì Quảng,” nhà văn gốc Quảng Nguyễn Nhật Ánh bảo rằng, người Hà Nội không phải ai cũng biết nấu phở, người Sài Gòn không phải ai cũng từng nấu hủ tiếu, nhưng là người Quảng Nam thì dứt khoát ai cũng biết nấu mì xứ mình. Bởi lẽ, để có nồi mì khoản đãi, các món chuẩn bị giản đơn như tâm tình người Quảng dành cho quê mình.

Lần đầu tiên trong đời biết thế nào là mì Quảng, là thuở thiếu niên. Từ thị trấn Hà Lam về Thăng Bình, phải đi bộ qua một nỗng cát (không biết viết thế này có đúng không), nghĩa là chỉ toàn cát và cát kéo dài hàng cây số, trời nắng chang chang không có lấy một tán cây. Cát trắng chói chang và vô tận. Người ta bảo, người dân xứ này cả đời đi trên cát nên chỉ cần nhìn dấu chân trên cát, cũng biết đó là ai… Khi tưởng không còn nhấc nổi bước chân vì đói và mệt, bất ngờ, bên đường hiện ra một chiếc cầu nhỏ với một quán tranh. Tô mì Quảng được bưng ra, những sợi mì, những lát thịt heo to và ít rau sống. Ăn mà thấy ngon vô cùng. Ngon đến nỗi, bây giờ thấy ở đâu có mì Quảng là dứt khoát phải tới ăn, dù hương vị tô mì Quảng ngày xưa không còn nhớ gì ngoài cảm giác no nê và khỏe hẳn ra.

Rồi cái dịp về Mỹ Sơn, khoảng giữa thị trấn Duy Xuyên và thánh địa Mỹ Sơn, có quán mì bà Sáu (hay bà Bảy?) “lỡ” ghé vô ăn một lần, không thể không trở lại lần nữa. Các cô gái Duy Xuyên, Duy Nghĩa đi cùng có gương mặt, dáng vẻ đậm đà nhưng phong thái đúng kiểu “Quảng Nam hay cãi…” đôi lúc làm bất ngờ, nhưng cùng ngồi ăn tô mì với họ, sẽ thấy họ trở nên dịu dàng (bất ngờ khác) khi chăm chút tô mì của người ở xa tới, như muốn nói rằng, mai sau ăn mì Quảng, dù bất cứ nơi nào, hãy nhớ những kỷ niệm về xứ này.

Sao không nhớ được. Suốt dải miền Trung cho đến Sài Gòn đâu cũng có món mì xứ Quảng. Mà như đã nói, đó là một khúc biến tấu, nên thực khác khi thưởng thức món này, luôn thấy trong hương vị của nó bóng dáng của những ký ức chỉ của riêng mình. Mà ký ức thì đã là quá khứ, nên khi ăn mì Quảng, người ta đâu bao giờ thấy… hài lòng hoàn toàn.

Chính vì thế, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong tạp bút nói trên, kết luận rằng, thực khách mì Quảng khi bước chân vô quán, ngồi trước tô mì vừa dọn ra luôn ngờ vực hỏi: “Có đúng (mì Quảng chính xứ) không?”

QUỲNH HOA

(Đóng góp bởi: Mì Quảng)

 
Leave a comment

Posted by on July 29, 2011 in Uncategorized

 

MÌ QUẢNG – MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

MÌ QUẢNG
Tưởng Năng Tiến
nguồn: http://chutluulai.net/forums/showthread.php?t=5582
Sưu tầm bởi: Hội Quảng

Mì Quảng Gánh
Rồi ngày California ngắn lại. Nắng dịu vàng và sáng hẳn ra. Và vào lúc ngày đi dần vào tối, gió chiều đã bắt đầu có pha lẫn một chút hơi lạnh làm se se da thịt. Sáng có hôm dậy muộn vẫn chưa thấy nắng, bầu trời thoáng vẻ âm u và thành phố lãng đãng sương mù.

Thế là mùa thu đến. Mùa hè bỏ đi bất chợt vội vã như một người tình hối hả vượt biên. Mùa Thu xuất hiện bất ngờ như một mối tình muộn màng, vào lúc mà người ta đã tưởng chuyện tình là chuyện không còn… cách nào xảy ra được nữa.

Từ đó mặt trời bắt đầu dậy muộn. Chiều mỗi lúc một ngắn thêm. Lá phong vàng xanh – vàng nhạt, vàng thẫm, rồi hóa đỏ au – rơi bơ vơ trên những thảm cỏ nhạt xanh, chưa kịp đổi màu. Cảnh vật hóa hơi buồn nhưng đẹp.
Sáng trời mưa. Mưa mà loay hoay với món điểm tâm quen thuộc như mì gói hay bánh mì với trứng thì cuộc đời quả là không đáng sống. Sao bỗng dưng mà thấy nhớ một tô mì quảng đến muốn đến muốn rơi nước mắt. Mì quảng, Trời ơi, biết tìm nó ở đâu bây giờ?

Trưa, trời vẫn cứ mưa, vội vã, co ro chạy từ lớp học đến phòng ăn đứng xếp hàng để chờ mua một cái… “cheese sandwich”! Bất chợt bắt gặp một khuôn mặt quen quen, một “gã” đồng hương. Bèn gật đầu chào thật nhẹ với một nụ cười mím chi dè dặt.

– Chào cô.
– Dạ, chào anh.
– Năm nay mưa sớm.
– Dạ, hơi quá sớm.
– Trời như thế này được nằm nhà thì thích hơn.
– Dạ.

Lại “dạ” cho lịch sử chứ trời như thế nào thì nằm nhà cũng đều thích cả.
– Cô thích mưa?
– Cũng không thích lắm.
– Tôi cũng vậy. Đúng ra thì có thích nhưng hơi sợ. Mưa dịu dàng hơn là nắng nhưng sao thấy nhớ nhà…

“Ý trời, có nhớ nhà nữa sao. Tình cảm dữ há”? Sau một giây om lặng ngắn ngủi bỗng người ta cảm thấy bị thôi thúc bởi nhu cầu tâm sự. Cái tâm sự mãi từ sáng tới giờ chưa trút được cho ai vì chưa gặp ai cùng là người Việt.

– Vâng, vừa nhớ nhà vừa thèm ăn mì quảng.
– Cô nói Sao?
– Tôi nói mì quảng.
– Xin lỗi cô, tôi nghe chưa rõ.
– Mì quảng, loại mì sợi vàng…

Người đối thoại bỗng im lặng, đăm chiêu như thể vừa nghe đề cập đến một món ăn lạ lùng và đặc biệt của… thổ dân Samoa! Còn mình thì nín thở hồi hộp chờ đợi tha nhân lục lọi trí nhớ.

Ô, cô thích ăn mì hả? Mì thì người Tàu ở San Francisco nấu ăn cũng được. Cô có bao giờ thử mì ở tiệm Golden Restaurant chưa?

Cố lắm mới nén được một tiếng thở dài, với cái tâm cảm chua xót đắng cay của một thiếu nữ chợt biết mình đã… trao duyên lầm tướng cướp! Câu chuyện chấm dứt vĩnh viễn ở đó nhưng sự tấm tức, ấm ức thì kéo dài suốt cả ngày.

Mẹ ơi, sao lại có một người đàn ông Việt Nam không biết đến mì quảng, và còn lầm lẫn giữa mì quảng và mì hoành thánh nữa? Điều bất công khó chịu là từ lâu rồi mì quảng vẫn bị chịu thiệt thòi. Nó chưa bao giờ được chào đón nhìn nhận cho đúng với giá trị của mình.

Tệ hơn nữa là nơi nó xuất xứ – Quảng Nam, Việt Nam – người dân địa phương vốn được coi là thích chuyện tranh luận và họ có thể tranh cãi về hàng trăm thứ chuyện bà rằn không cần thiết nhưng riêng với sự bất công mà mì quảng phải chịu đựng thì dường như chưa thấy ai lên tiếng?
Phở, chẳng hạn, thì có gì là xuất sắc đâu mà luôn luôn được đề cập đến một cách ồn ào quá đáng. Sợi phở trắng nhách trông thấy ghê. Nước phở trong veo coi thấy chán. Thịt để ăn với phở thì đòi hỏi điệu hạnh đủ thứ như nạm, gân, sách…; mà chỉ cần vụng tay một chút là cả tô phở coi như là bỏ!

Bún bò Huế thì (chao ơi) cay quá. Nó cay như thể là trên đời này không còn có một thức ăn nào cay hơn được nữa. Mà đã là bún bò sao còn có giò heo. Bò và Heo không mấy khi đi chung với nhau một cách ổn thỏa. Đã thế, miếng giò heo vẫn thường làm cho tô bún bò bớt phần thanh nhã và khiến cho người đang nhồm nhoàm nó mất đi rất nhiều cái “phong thái tỵ nạn chính trị” của mình.

Tô bún riêu thì coi đỡ thấy ghét hơn một chút. Điều phiền là nó giản dị quá, giản dị tới mức… gần như là đạm bạc. Một chút cà chua và riêu cua thôi thì làm sao tô bún trông không lõng bõng cho được? Hơn nữa, ăn bún riêu vào một buổi sáng trời mưa thì đến trưa chắc chết (chết chắc) vì đói.
Hủ tíu, mì sợi hoành thánh, sủi cảo… thì kể như là hết thuốc! Vậy chứ những thứ thức ăn “ngoại nhập” và vô duyên đến như thế vẫn được chấp nhận dễ dàng và phổ biến ở khắp nơi. Chỉ có mì quảng là mãi mãi bị bỏ quên hoặc chưa bao giờ được đón chào đúng mức.

Mà mì quảng ngon tuyệt vời nha. Sợi mì làm bằng bột gạo rồi đem nhuộm vàng. Không phải cái màu vàng “đồng bóng” của nghệ, hay màu vàng thổ nhà quê đâu. Sợi mì quảng thường vàng tươi và chỉ đủ vàng để dung hợp với màu xanh của rau đi kèm với nó.

Rau sống ăn với mì quảng không bị đặt nằm một cách trơ vơ như một dĩa giá hay xa lách để chung với phở. Nó cũng không bị thu vén một cách bần tiện trong những cái đĩa con con như rau để ăn chung với bún riêu hoặc bún bò. Tất cả những loại rau thơm để ăn chung với mì quảng, kể cả rau xà lách, đều được thái nhỏ mịn và bỏ chung gọn gàng trong tô mì.
Nước mì quảng không lênh láng như nước phở, không thừa thãi như nước bún bò, không nhạt nhẽo như nước mì hay hủ tíu. Nó hơi sền sệt với thịt heo sắt vụn, với tôm khô giã nhuyễn nấu nhừ, và luôn luôn chỉ được chan vào tô ở mức hơi săm sắp.

Mà đừng tưởng như vậy sẽ khiến cho tô mì không đủ nóng nha. Nghĩ như vậy là lầm à. Độ nóng của tô mì quảng không hoàn toàn do nước mà còn tùy thuộc phần nào vào số lượng ớt bằm mà thực khách múc bỏ vào tô. Nhiều ớt quá tô mì hóa cay chát. Hỏng. Mà ít ớt thì nó sẽ thiếu cái độ nóng và độ cay cần thiết. Hư. Mà nhớ là ớt bằm à nha. Mì quảng dứt khoát và quyết liệt không dung thứ những loại ớt khác như ớt xanh, ớt sắt, ớt khô, ớt ngâm dấm… hay bất cứ một loại ớt nào khác trên cuộc đời này.

Mô tả như vậy ngộ nhận rằng mì quảng là một món ăn cầu kỳ, trưởng giả. Nghĩ như vậy là kể như trật thêm một lần nữa. Ráng chịu. Mì quảng không kiểu cách, lộn xộn rườm rà như bún mọc. Mì quảng giản dị mà đậm đà và vô cùng đằm thắm.

Và mì quảng cứ ở miệt Quảng Nam. Nó không di cư ồ ạt rộn ràng như phở, không chen chân nơi những đô thị xa lạ như bún bò, không tỏ thái độ vô tình bạc bẽo theo kiểu “một đi không trở lại” như mì sợi hay hủ tíu.

Thản hoặc, người ta mới bắt gặp một tô mì quảng mom men đến một vài thành phố phụ cận nhu Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Bình, Quảng Bình… nơi xa xôi nhất mà mì quảng trôi dạt đến những vẫn còn nguyên được bản sắc của mình có lẽ là Đà Lạt. Nơi đây mì quảng vẫn còn nguyên cái dáng vẻ trầm lặng và khép kín của mình. Mì quảng không trưng bảng hiệu, không ưa phố xá ồn ào. Nó thích hợp với không khí gia đình hơn bất cứ một thức ăn nào khác. Có quá lắm thì mì quảng cũng chỉ hiện diện (với đôi chút ngỡ ngàng tội nghiệp) nơi một quán ăn nhỏ hẹp, nghèo nàn.
Nơi bán mì quảng ở Đà Lạt không nhiều và thường nằm ẩn trong một con hẻm nhỏ. Thực khách, nếu không phải là khách quen, còn lâu mới tìm ra nhà. Cái nhà không phải là cái quán. Chủ nhà không phải là chủ quán. Đó thường là một bà mẹ Quảng Nam hay Đà Nẵng. Chủ khách chào nhau tương kính trang trọng.

Không ai đề giá hay hỏi một tô mì quảng. Nó vô giá mà. Cũng không ai phân chia mì quảng thành tô lớn, tô nhỏ, tô đặc biệt… Mọi tô mì quảng đều đặc biệt. Cũng rất ít người chỉ ăn một tô mì quảng. Thường người ta gọi một “tô ăn thêm”. Phải ăn thêm, dù no, cho khỏi phụ lòng người nấu và cho bõ công mình lặn lội đi ăn vào một buổi chiều Đà Lạt mưa dầm.

Nhân loại có thể đổ đi ba tỉ tô phở, hai tỉ tô bún, và một trăm tỉ tô mì hay hủ tíu nhưng không ai có thể bỏ dở một “tô mì quảng ăn thêm.” Mì quảng không làm ai ngán. Ăn nhiều thì nó bớt ngon chút xíu thôi hà.

Ăn xong người ta tráng miệng bằng nước trà. Trong lúc khách nhỏ nhẹ kín đáo xỉa răng thì chủ thế nào cũng tìm dịp thỏ thẻ:
– Mì bữa nay nấu được không cô?
– Dạ… ngon.

Trả lời như vậy là không được. “Ngon” là một hình dung từ mơ hồ, nếu không muốn nói là hàm hồ, không thể nào diễn tả được cái đặc sắc tuyệt vời của một tô mì quảng. Có vụng về lắm thì người ta cũng phải đưa ra được vài ba nhận xét “buâng quơ” như sau:

– Dạ thưa bác mì ngon lắm. Tôm giã vừa nhỏ và nấu vừa nhừ. Rau chuối tươi mà không chát. Nước đậm đà vừa miệng.
Sau đó mới đến màn cảm ơn và từ tạ…

Coi, một thứ thức ăn nặng tình gia đình và văn hóa dân tộc như mì quảng mà bị bỏ vô “cửa hàng ăn uống quốc doanh” thì chịu đời sao thấu. Cỡ khoai mì, khoai lang mà đụng chuyện với người Cộng Sản còn bị te tua bầm dập nữa mà.

Càng khó chịu hơn nữa khi người ta gặp lại mì quảng trên bước đường lưu lạc. “Tha hương ngộ cố tri” không thiếu cảnh bẽ bàng. Nhưng đụng đầu mì quảng trong tiệm ăn ở thành phố San Francisco, Hoa Kỳ thì quả là một chuyện bẽ bàng chết được.

Dù biết rằng tô mì quảng không thể nào được đặt trên bàn ăn trải khăn trắng, dưới ánh đèn màu, và bên cạnh một bình hoa daisy; mì quảng lại càng trông khổ sở ngượng nghịu trên tay người bồi bàn mặc áo “chemise” trắng, cổ thắt nơ đen… nhưng vẫn phải thử chứ, vẫn náo nức trông đợi coi sao chứ?

Đến khi nhìn thấy mì quảng được đặt trong tô sứ, đĩa hoa, và đi chung với đũa ngà thì người ta lại bắt gặp nơi mình một cảm giác đau đớn và chua xót khác – cái tâm cảm của một người bất chợt nhìn thấy “cố nhân” lái Mercsdes với một vợ và tám đứa con trên xe.

Người ta xêu nhẹ vài sợi mì vào muỗng, gắp thêm một chút rau, ấn nhẹ muỗng xuống tô để lấy thêm chút nước… rồi e ngại, rụt rè đưa vào mồm. Và rồi sẽ hiểu thế nào là nỗi thất vọng đắng cay của kẻ “yêu lại một người yêu thất tiết”.

Mì quảng ơi, thôi vĩnh biệt!

 
Leave a comment

Posted by on July 27, 2011 in Uncategorized

 

Ẩm Thực Việt Nam | Quán Ngon Sài Gòn

Ẩm Thực Việt Nam | Quán Ngon Sài Gòn.

Việt Nam là một nước nông nghiệp nghèo thuộc về xứ nóng, vùng nhiệt đới gió mùa. Chính các đặc điểm văn hóa, dân tộc, khí hậu đã quy định những đặc điểm riêng của ẩm thực Việt Nam. Đây là một văn hóa ăn uống sử dụng rất nhiều loại rau (luộc, xào, làm dưa, ăn sống); nhiều loại nước canh đặc biệt là canh chua…

Hội Quảng
http://www.hoiquang.com

 
Leave a comment

Posted by on July 16, 2011 in Uncategorized

 

Mì Quảng. Lê Thị Phước

Mì Quảng. Lê Thị Phước MÌ QUẢNG LE THỊ PHƯỚC Ai cũng có một quê hương của riêng mình. Những kỷ nịệm đã một thời gắn bó, khi vì hòan cảnh phải rời xa quê, vì kế sinh nhai nên có người vài ba năm, thậm chí mười hoặc lâu hơn nữa mới có dịp về thăm quê. Nhưng dù ở đâu, cuộc sống thế nào thì kỷ niệm về quê hương của mình cũng luôn ở trong lòng. Khi nhắc đến quê của mỗi người ai trong chúng ta cũng có quyền tư hào về vùng quê của mình, ngoài những di tích lịch sử văn hóa, th … Read More

via nguyenxuyen.wordpress.com

 
Leave a comment

Posted by on July 11, 2011 in Uncategorized

 

Tags: ,

Cảm nhận về Mì Quảng

Thấy một bài viết khá hay về Mì Quảng, mạo dẫn về để chia sẽ:

Mì quảng hồn quê

(TNTS) Ông bà nói “Nhất thủy nhì hỏa”. Lão Tử nói “Trong thiên hạ không có gì nhu nhược bằng nước, thế mà trong tất cả những gì công phá được những vật kiên cường, không có cái gì hơn được nó”. Thầy Cao Xuân Huy nói “Nước lại còn dễ tính đến nỗi khi người ta rót nó vào chai thì nó ngoan ngoãn rập khuôn theo hình dạng của cái chai…

Đấy không phải vì nó không có cá tính. Trái lại, đó là cái khả năng thích ứng vô hạn của nó. Mà chính cái khả năng thích ứng đó là cái tính ưu việt, cái bí quyết sinh tồn của dân tộc ta”.
Những nhận định trên dường như đã là chân lý, không thể phản bác. Thực tế hàng nghìn năm dựng nước giữ nước đã chứng minh điều ấy. Khả năng thích ứng vô hạn của dân tộc Việt thể hiện ở vô vàn hoàn cảnh thực tế khác nhau, không chỉ khi chống chọi thiên tai địch họa mà cả trong sinh hoạt đời thường. Một trong những sinh hoạt đời thường, không ngày nào không diễn ra, là chuyện ăn uống. Đã đành cái ăn của bất cứ dân tộc nào cũng đều bắt nguồn từ những lương thực thực phẩm do môi trường cung cấp, nhưng thích ứng và khai thác lương thực thực phẩm xung quanh mình đến cấp độ nào thì là chuyện khác. Có thể nói mà không sợ đại ngôn rằng dân tộc Việt là dân tộc giỏi khai thác cái ăn bậc nhất thiên hạ – đặc biệt là về rau. Đặc điểm nổi bật của ẩm thực Việt là nhiều rau, giữ được hương vị tự nhiên, và đặc sắc nhất là ngon nhưng rẻ – ngon từ những thứ rất bình thường, những thứ quanh quẩn bên nhà (khác với các nền ẩm thực nổi tiếng vì cao lương mỹ vị!).

Nếu được chọn một món ăn – chỉ một món mà thôi – đại diện cho ẩm thực Việt, tôi không đắn đo chọn ngay mì Quảng. Có thể có nhiều món ngon hơn mì Quảng, có một đặc điểm nào đó giống mì Quảng, nhưng tổng hợp được những yếu tố cơ bản làm nên món ăn Việt thì theo tôi, không món nào có thể so với mì Quảng.

Trước tiên ta hãy xét tới khả năng thích ứng của mì Quảng. Nói về sự nổi tiếng thì phở ở ngôi vị số một, nhưng phở chỉ ngon với bò – phở bò và sau này là gà – phở gà. Bún giống mì Quảng ở khả năng khai thác thực phẩm, nhưng bún không đạt được sự nhất quán về cách chế biến. Mì Quảng rất ngon khi nấu với thịt gà. Mì Quảng không kém ngon khi nấu với thịt heo. Mì Quảng đậm đà khi nấu với tôm, lạ miệng khi nấu với cá lóc hay sứa. Còn khi bát mì Quảng được nấu với cua bể – thứ cua gạch, thì nó thực sự thuyết phục ngay cả những kẻ khó tính nhất. Mùa nào thức ấy, tùy loại thực phẩm đang có ta có thể dễ dàng chế biến ngay một tô mì Quảng. Nói cách khác, mì Quảng không bị ràng buộc lệ thuộc quá nhiều vào thực phẩm, không nhất nhất phải thế này không phải thế kia!

Nhưng đặc tính quan trọng nhất của mì Quảng, làm nó khác biệt với những món ăn khác, là ở chỗ mì Quảng rất nhiều rau. Rau từ xa xưa đã là thức ăn, món ăn thường nhật của người Việt. Nhiều gia đình Việt Nam có thể đến Tết, tức mỗi năm chỉ một lần, mới có điều kiện chung nhau đụng một con heo, nhưng rau thì dứt khoát không ngày nào không có mặt trên mâm cơm gia đình. Truyền thống ẩm thực này thể hiện rất rõ trong tô mì Quảng. Làm sao có thể hình dung một tô mì Quảng không có rau? Không thể, bởi dường như rau đã là cái thành phần chủ yếu, cái tác nhân quyết định sự ngon miệng. Mì Quảng là tên gọi theo địa phương.

Nhưng xét tính chất và hình thức món ăn, có thể gọi mì Quảng là “mì rau” mà không sợ sai. Lạ hơn, rau trong tô mì Quảng là những thứ rau “tận dụng” – thân cây chuối non, búp chuối, rau đắng, rau muống chẻ… Nhiều người sành mì Quảng cho biết cách tìm một quán mì Quảng ngon là… nhìn vào rổ rau sống! Một rổ rau sống bắt mắt báo hiệu một tô mì Quảng hấp dẫn, vừa miệng. Có người còn tủm tỉm mà bảo rằng mì Quảng phải ăn với ớt xanh, vì ngoài cái cay nồng thì màu xanh của trái ớt còn ngụ ý một thứ rau!

Xác định thời điểm ra đời của một món ăn là việc hầu như không thể. Thế nhưng đối với mì Quảng cái việc không thể này lại biến thành cái có thể. Mì Quảng có đặc điểm là rất ít nước. Vào thuở mang gươm đi mở nước (và rồi trong suốt quá trình đấu tranh để tồn tại trên một dải đất nghèo) cái no là nhu cầu trên hết. Mì Quảng ít nước thỏa mãn nhu cầu này. Mì Quảng trước hết là món ăn no, sau mới là món ăn chơi, nó ở giữa ranh giới của món ăn và quà. Nhưng trong mối tương quan này xuất hiện một hiện tượng đặc sắc, đấy là no nhưng ngon, phản ánh sự tài hoa của những người đã sáng tạo ra món mì Quảng. Có thể nói mì Quảng vẫn còn một chân “Ăn chắc mặc bền” nhưng chân kia đã “Ăn ngon mặc đẹp” và vì thế không có gì ngạc nhiên khi người giàu có, kẻ nghèo hèn suốt một dải đất miền Trung không ai không hồ hởi dang tay đón nhận nó. Quan trọng hơn, những thân phận khác nhau một trời một vực đó đều có cơ hội đến với một tô mì Quảng!

Mì Quảng có tính thống nhất và tính cộng đồng cao. Phổ biến như bún thì cho đến nay vẫn có nhiều người trong Nam không biết mặt mũi một bát bún thang và người ngoài Bắc khó lòng hình dung một tô bún chả cá của miền Trung. Cách thức chế biến từng loại bún lại hết sức khác nhau. Nhưng với mì Quảng thì hoàn toàn khác. Nói đến mì Quảng không người Quảng nào không rành, không người phụ nữ Quảng nào không biết nấu, không cô con dâu xứ Quảng nào không thuộc bài. Với bất cứ loại thực phẩm nào, quy trình chế biến mì Quảng vẫn không thay đổi. Ngày nay những quán mì Quảng khá nhiều. Nhưng mì Quảng rẻ mà ngon, hình như chỉ có ở chợ quê. Nhìn một tô mì Quảng dung dị ở quê khó tin là nó ngon. Nhưng cầm đũa ăn thử, lại thấy nó ngon đến khó tin! Có lẽ cái hồn mì Quảng không ở phố?
(st)

 
Leave a comment

Posted by on July 11, 2011 in Uncategorized

 

Tags:

Món mì Quảng Nam ở miền Nam

Món mì Quảng miền Nam Mì Quảng là món ăn đầy hấp dẫn, chinh phục được khẩu vị của người phương nam. Bát mì chan nước dùng thịt, ăn kèm với bánh tráng và đậu phộng luôn để lại hương vị khó quên. Cũng như phở Hà Nội, hủ tíu Sài Gòn, bún bò Huế, mì Quảng đã bước vào thực đơn điểm tâm và các món ăn của người miền Nam. Ban đầu, mì Quảng chỉ để phục vụ cho những người Quảng Nam xa quê, ăn để đỡ nhớ nhà nhưng rồi món mì Quảng ngon thu hút cả người miền Nam. Ở Quảng Nam các q … Read More

via Ẩm Thực Bốn Phương

 
Leave a comment

Posted by on July 11, 2011 in Uncategorized

 

Tags: ,

Cách làm Bún mắm nêm thịt heo quay đâyyyyy!!!!!!!!!!!!

Bún mắm nêm thịt heo quay Mình không phải là đạo mắm, nhưng mình lấy trúng ông chồng miền Tây ăn cá, ăn mắm nhiều hơn mình ăn bún bò😛 Từ khi lấy chồng, tay nghề làm cá giỏi hẳn lên, thò tay vô ngoáy ngoáy là ruột gan phèo phổi gì cũng lôi ra được hết. Nhớ hồi mới cưới, mỗi lần làm cá là mỗi lần kêu chồng làm, vì thấy nó vừa tanh vừa dơ. Sau này làm biếng đợi chồng làm cho nên làm luôn, rồi ghiền mới chết .. ghiền cảm giác lôi được một mớ bòng bong ra chỉ sau 1 lần thử, … Read More

via Lazy corner

 
Leave a comment

Posted by on July 11, 2011 in Uncategorized

 

Tags: ,

 
%d bloggers like this: